Hãy chọn Truy cập bằng mobile | Tiếp tục

CLB Thích Đọc Sách

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Xem: 6073|Trả lời: 2

Hồi Ký Tâm Phan [Lấy địa chỉ]

Rank: 9Rank: 9Rank: 9

Đăng lúc 19-1-2012 10:17:27 AM |Hiện toàn bài
Tại sao tôi lại đi viết hồi ký ở cái tuổi lưng chừng đời thế này? Thường thì người ta chỉ viết hồi ký khi về hưu, lúc nhàn rỗi kể lại những việc đã trải qua của 1 đời người. Tuy nhiên, cuộc đời tôi trong 6 năm qua đã xảy ra quá nhiều biến động như 1 kiếp người mà đến bây giờ tôi mới có được chút cảm giác “chân chạm đất” và được sống “bình lặng” dù mới chỉ là 2 tháng.

hoi-ky-tam-phan.jpg


Trong 6 năm, tôi đã đi khắp đất nước Việt Nam, chưa kể những địa danh tôi ưa thích như Mũi Né, Nha Trang và Vịnh Hạ Long tôi đã đi trên dưới 20 lần. Hôm nay tôi mới ngồi đếm số visa trong 2 quyển hộ chiếu của tôi (1 quyển hết chỗ đóng visa nên phải xin thêm 1 quyển nữa) và tôi đã thống kê được số visa đi nước ngoài (trong 6 năm) như sau:

  • Campuchia (1 lần)
  • Thái Lan (22 lần). Tôi đã từng sống và làm việc ở Bangkok
  • Trung Quốc (4 lần)
  • Macau (1 lần)
  • Hongkong (sân bay; có cả 1 câu chuyện ở đây)
  • Myanmar (4 lần). Tôi đã sống vài tháng ở Yangon
  • Singapore (5 lần)
  • Malaysia (3 lần)
  • Sri Lanka (5 lần). Tôi đã sống ở cả 2 thành phố Colombo và Kandy
  • Ấn Độ (1 lần)
  • Australia (2 lần). Tôi đã sống, học tập và làm việc ở Sydney
  • Thụy Điển (1 lần)
  • Hà Lan (1 lần)
  • Thụy Sỹ (2 lần). Hiện tôi đang sống và làm việc ở Geneva

Tôi không khỏi suy nghĩ: nếu tính trung bình 1 chuyến đi tương đương với 1000 USD (bao gồm cả tiền ăn ở, khách sạn, vé máy bay, visa) thì không biết là tôi đã tiêu bao nhiêu tiền vào việc đi du lịch trong 6 năm qua mà giờ đây tôi chỉ có 2 bàn tay trắng, tài sản vật chất không có gì ngoài mấy bộ quần áo và mấy đôi giầy. Mấy lần về Việt Nam gặp gỡ bạn bè, đứa thì khoe mua nhà hơn 1 tỉ, đứa thì khoe mua xe hơi... nhìn lại mình... chả nhẽ khoe “tao mới mua đôi giày”...

Tuy nhiên tôi lại tự hãnh diện vì mình được đi nhiều, học được nhiều điều mà trường lớp, sách vở không dạy được mà tiền bạc cũng không mua được. Các cụ đã nói “đi một ngày đàng - học một sàng khôn” thì cấm có sai. Càng đi nhiều tôi càng thấm thía chân lý cuộc sống và tôi đã tìm được con đường sống cho riêng mình.

Tôi muốn viết nhiều lắm. Tôi muốn viết về chế độ độc tài quân sự ở Myanmar và nỗi thống khổ của người dân. Tôi muốn viết về sự tiến bộ của Thái Lan, một nước láng giềng mà mình phải học tập. Tôi muốn viết về đời sống xã hội của Trung Quốc; về 1 câu chuyện lãng mạn giữa tôi với một người con trai Trung Hoa. Tôi muốn viết về nền giáo dục tuyệt vời của Úc; về một môi trường xã hội văn minh. Tôi muốn viết về cuộc nội chiến ngu ngốc ở Sri Lanka giữa Chính phủ và Những Con Hổ giải phóng Tamil. Và còn rất nhiều những câu chuyện về mối quan hệ cá nhân tôi với những người dân địa phương; về sự mâu thuẫn Văn hóa các nước....

Trong 6 năm tôi đã được gặp gỡ nhưng rồi cũng đã phải tiễn đưa 2 người bạn, người thầy vĩ đại về cõi vĩnh hằng.

Trong 6 năm tôi đã được nhận làm con nuôi ở 3 gia đình thuộc 3 quốc gia khác nhau là Trung Quốc, Thái Lan, và Australia.

Trong 6 năm tôi đã bỏ đi - yêu lại một người đến 4 lần

Trong 6 năm tôi đã làm cô dâu trong 2 đám cưới

Trong 6 năm tôi đã 2 lần thoát chết: 1 lần trong vụ đánh bom cảm tử ở Sri Lanka và 1 lần trong vụ tai nạn xe hơi trên đường ra sân bay Colombo

Tôi đã từng bị Cảnh sát Hongkong áp giải trao trả cho Cảnh sát Macau

.........

Mọi chuyện chỉ bắt đầu khi tôi đã bứt phá, từ chối 1 cuộc sống áp đặt đời thường mà bao thế hệ phụ nữ Việt Nam đã trải qua và ngay cả thế hệ tôi bây giờ cũng vậy. Các bạn có thể thấy trong các chương đầu hầu như tôi chỉ nói đến sự khủng hoảng giữa các mối tình cá nhân. Đó không đơn thuần chỉ là việc kể khổ mà có nhiều những suy nghĩ trăn trở trong đó. Tôi muốn thay mặt cho chị em phụ nữ lên tiếng với cánh đàn ông Việt Nam, những người có bản chất tốt nhưng đôi khi lại quá vô tâm và ích kỉ với người yêu, người vợ của mình mà đánh mất tình yêu - hạt giống hạnh phúc gia đình. Những câu chuyện tôi viết ra đây đều là chuyện thật đời tôi, với những suy tư về những gì tôi đã trải nghiệm. Tôi hy vọng từ những câu chuyện của tôi các bạn sẽ có niềm tin và sự mạnh mẽ đấu tranh cho niềm tin của mình. Hãy luôn tin rằng bạn sẽ được hạnh phúc bởi vì bạn đã sẵn có cái quyền được hưởng hạnh phúc rồi, chỉ cần bạn bảo vệ được cái quyền đó của mình thôi. Đã có lúc tôi mất niềm tin hoàn toàn nghĩ rằng số phận của mình thật kém may mắn, chết đi có lẽ sướng hơn. Nhưng chết là hết và chết thì dễ hơn sống nhiều. Sống và sống sao cho có ý nghĩa là đã cả 1 nấc thang dài. Tôi đã phải trải qua bao sóng gió, đấu tranh cho niềm tin và hạnh phúc của chính mình thì mới có được ngày hôm nay ngồi đây - thanh thản viết những dòng chữ này.

Tôi tự nhận thấy những kinh nghiệm tôi đã trải qua là vô cùng quí báu và tôi đã bắt đầu viết. Tôi không viết để lấy lòng độc giả với những chi tiết thêm thắt bay bướm. Tôi chỉ trải lòng mình với suy tư của 1 người con gái nước Việt đã may mắn được đi đây đi đó và viết những gì mắt thấy tai nghe.

Lẽ dĩ nhiên tôi mong những gì tôi viết được nhiều người cùng đọc và suy ngẫm. Sự góp ý của các bạn sẽ giúp tôi tiến bộ hơn trong văn phong và tôi rất cảm ơn những người đã, đang và sẽ ủng hộ tôi viết, gợi ý những đề tài đang được quan tâm ở Việt Nam. Biết đâu 1 ví dụ về sự thành công của 1 quốc gia nào đó trong lĩnh vực tương tự lại có thể giúp ta tiến bộ hơn. Dù sao tôi cũng là một người yêu nước muốn đóng góp chút kiến thức nhỏ nhoi của mình.

Tâm Phan
Geneva 14/11/2007

Dùng đạo cụ Báo cáo

CTV

Rank: 2

Đăng lúc 5-2-2012 10:18:17 PM |Hiện toàn bài
Nghe thật hấp dẫn! Muốn được đọc thử quả^^

Dùng đạo cụ Báo cáo

Rank: 2

Đăng lúc 6-2-2012 09:36:20 AM |Hiện toàn bài
a, lần trc trên tạp chí Lửa ấm có truyện dài kì của chị này ^^ rất hấp dẫn sẽ tìm đọc cuốn này
♣¤═¤۩۞۩ஜஜ۩۞۩¤═¤♣ Never Stop Loving United ♣¤═

Dùng đạo cụ Báo cáo

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Lưu trữ|Phiên bản Mobile|CLB Thích Đọc Sách

GMT+7, 18-5-2013 03:55 PM

Powered by Discuz! X2

Vietnamese Translation by DiscuzVN

Lên trên